寄题钟秀才咏归堂

宋代 叶适
钟君文武随所求,马上檄草兼词头。 五兵铸就杀气动,却写三赋祥光流。 左逾阴山右绝漠,汉地自厌胡沙恶。 圣门历历宫墙深,风乎不知咏归乐。 作常虽窄海浪宽,沂水何上八九吞。 当年曾点见真趣,推琴难挽由求论。 课儿读易夜参五,香烬销沉灯莽卤。 东家梦熟几时知,还有渔人叹良苦。
zhōng jūn wén suí suǒ qiú   shàng cǎo jiān tóu  
bīng zhù jiù shā dòng   què xiě sān xiáng guāng liú  
zuǒ yīn shān yòu jué   hàn yàn shā è  
shèng mén gōng qiáng shēn   fēng zhī yǒng guī  
zuò cháng suī zhǎi hǎi làng kuān   shuǐ shàng jiǔ tūn  
dāng nián céng diǎn jiàn zhēn   tuī qín nán wǎn yóu qiú lùn  
ér cān   xiāng jìn xiāo chén dēng mǎng  
dōng jiā mèng shú shí zhī   hái yǒu rén tàn liáng