寄题宣州太平县众乐亭为孙莘老作

宋代 王令
令君架亭乐荒幽,得地适与万景投。 亭成虽名为众乐,地偮无客谁与游。 讼休民去吏随散,独有文字与令留。 把书开阖坐自笑,回视令职忘卑陬。 昔闻酒贱喜易醉,今说鱼美予何忧。 弹琴有声尚近俗,要解弦绝以意求。 况持高怀屈下邑,志气略与彭泽侔。 身婴民忧手持版,心爱山水宁非俞。 景好不见但闻说,使我耳目私相仇。 亭前行迹不破草,亭下野鸟常喧啾。 山云朝嘘翠巘出,海月夜下清溪浮。 春花夏荫已有爱,况使风雪回冬秋。 借予不得与快意,共上岑崒望九州。 黄山闻好眼未识,梦想欲到迷无由。 图传粉墨固未好,愿假壮笔一揽收。 果逢来篇骋雄胜,若执造化穷雕锼。 一时文工岂不伟,千里寄我何以酬。 耳昏俗语久欲洗,为我一谢山前流。
lìng jūn jià tíng huāng yōu   de shì wàn jǐng tóu  
tíng chéng suī míng wéi zhòng   shuí yóu  
sòng xiū mín suí sàn   yǒu wén lìng liú  
shū kāi zuò xiào   huí shì lìng zhí wàng bēi zōu  
wén jiǔ jiàn zuì   jīn shuō měi yōu  
tán qín yǒu shēng shàng jìn   yào jiě xián jué qiú  
kuàng chí gāo huái 怀 xià   zhì lüè péng móu  
shēn yīng mín yōu shǒu chí bǎn   xīn ài shān shuǐ níng fēi  
jǐng hǎo jiàn dàn wén shuō   shǐ 使 ěr xiāng chóu  
tíng qián xíng cǎo   tíng xià niǎo cháng xuān jiū  
shān yún cháo cuì yǎn chū   hǎi yuè xià qīng  
chūn huā xià yīn yǒu ài   kuàng shǐ 使 fēng xuě huí dōng qiū  
jiè kuài   gòng shàng cén wàng jiǔ zhōu  
huáng shān wén hǎo yǎn wèi shí   mèng xiǎng dào yóu  
chuán fěn wèi hǎo   yuàn jiǎ zhuàng lǎn shōu  
guǒ féng lái piān chěng xióng shèng   ruò zhí zào huà qióng diāo sōu  
shí wén gōng wěi   qiān chóu  
ěr hūn jiǔ   wèi xiè shān qián liú