寄叔盛叔雍叔叙诸侄

宋代 王绅
余宗本名门,历年逾五百。家世笃忠贞,奕叶传清白。 大父常山公,举代称儒宗。厥生子三人,衍庆流无穷。 伯也实乃祖,季也为叔父。出处虽不齐,辛勤植门户。 仲即我严君,力学贯天人。斯文绍前哲,盛名天下闻。 余生蹇且劣,髫年失怙恃。蓼莪重兴哀,风木感劬瘁。 间关四十载,无术周其身。黾勉缉先业,缕发悬千钧。 朅来被虚名,万里宦川蜀。一官未云满,又窃太学禄。 太学贤俊关,衿佩何珊珊。李桓既杂遝,陈杜相后先。 自从尘师席,强颜僚寀后。但恐贤路妨,齑盐甘所受。 敝裘雪霜里,孤灯风雨中。芳颜日凋谢,老丑形青铜。 故山渺东浙,无由赋归去。骨肉不在眼,梦寐常相晤。 昨朝乡人来,语我消息真。喜汝兄及弟,幸与诗书亲。 富贵果何物,有隆还有替。譬若风中花,时去即憔悴。 惟有积善者,不啻日晷长。虽然猝难见,后嗣绵绵昌。 我愿汝等贤,背恶力趍善。立德须象先,行道毋惮远。 桥门适公退,掩关缀新诗。话言固覼缕,庶写长相思。
zōng běn míng mén   nián bǎi jiā shì zhōng zhēn   chuán qīng bái
cháng shān gōng   dài chēng zōng jué shēng sān rén   yǎn qìng liú qióng
shí nǎi   wèi shū chū chù suī   xīn qín zhí mén
zhòng yán jūn   xué guàn tiān rén wén shào qián zhé   shèng míng tiān xià wén
shēng jiǎn qiě liè   tiáo nián shī shì liǎo é zhòng xīng āi   fēng gǎn cuì
jiān guān shí zài   shù zhōu shēn mǐn miǎn xiān   xuán qiān jūn
qiè lái bèi míng   wàn huàn chuān shǔ guān wèi yún mǎn   yòu qiè tài xué
tài xué xián jùn guān   jīn pèi shān shān huán   chén xiāng hòu xiān
cóng chén shī   qiǎng yán liáo cǎi hòu dàn kǒng xián fáng   yán gān suǒ shòu
qiú xuě shuāng   dēng fēng zhōng fāng yán diāo xiè   lǎo chǒu xíng qīng tóng
shān miǎo dōng zhè   yóu guī ròu zài yǎn   mèng mèi cháng xiāng
zuó cháo xiāng rén lái   xiāo xi zhēn xiōng   xìng shī shū qīn
guì guǒ   yǒu lóng hái yǒu ruò fēng zhōng huā   shí qiáo cuì
wéi yǒu shàn zhě   chì guǐ zhǎng suī rán nán jiàn   hòu mián mián chāng
yuàn děng xián   bèi è chí shàn xiàng xiān   háng dào dàn yuǎn
qiáo mén shì gōng tuì 退   yǎn guān zhuì xīn shī huà yán luó   shù xiě cháng xiāng