敬亭病疟诗以慰之

清代 敦敏
谁言壮士不病疟,汉大将军寒栗作。又闻明德重君子,来病君子是为虐。 热欲倚冰山,冷思著火灼。播弄一任其炎凉,来如潮汐时不错。 吾弟少年壮且强,何亦为彼所束缚?自昔怖疟晋石虔,威敌陷阵真矍铄。 愈疟更有齐桓康,人画其形争惊愕。君诗不让老杜强,试自诵之又奚若? 不然逃疟须善忘,纷纷投赠殊难略。君不见,正气日胜邪气衰,中医自古称勿药。
shuí yán zhuàng shì bìng nüè   hàn jiàng jūn hán zuò yòu wén míng zhòng jūn zi   lái bìng jūn zi shì wèi nüè
bīng shān   lěng zhù huǒ zhuó nòng rèn yán liáng   lái cháo shí cuò
shào nián zhuàng qiě qiáng   wèi suǒ shù   nüè jìn shí qián   wēi xiàn zhèn zhēn jué shuò
nüè gèng yǒu huán kāng   rén huà xíng zhēng jīng è jūn shī ràng lǎo qiáng   shì sòng zhī yòu ruò  
rán táo nüè shàn wàng   fēn fēn tóu zèng shū nán lüè jūn jiàn   zhèng shèng xié shuāi   zhōng chēng yào