寄幻泊上人

宋代 王绅
束发弄文翰,鞠明仍究曛。汨此尘俗嚣,至道殊未闻。 凡缘如猬毛,扰扰集幻身。畴能超物表,悠然乐清真。 夜对灵谷月,晓踏长干云。所思在咫尺,可望不可亲。 孤怀日已委,一见自足陈。终当重相过,共说无生因。
shù nòng wén hàn   míng réng jiū xūn chén xiāo   zhì dào shū wèi wén
fán yuán wèi máo   rǎo rǎo huàn shēn chóu néng chāo biǎo   yōu rán yuè qīng zhēn
duì líng yuè   xiǎo zhǎng gān yún suǒ zài zhǐ chǐ   wàng qīn
huái 怀 wěi   jiàn chén zhōng dāng zhòng xiāng guò   gòng shuō shēng yīn