洁之有志入山索赠

明代 释函可
已知寒塞苦,爱上别峰间。挂钵青松古,安禅白石顽。 尘何关只杖,乱亦到深山。未歇狂心在,溪流总不閒。
zhī hán sāi   ài shàng bié fēng jiān guà qīng sōng ān   chán bái shí wán    
chén guān zhǐ zhàng   luàn dào shēn shān wèi xiē kuáng xīn zài   liú zǒng xián