婕妤怨

宋代 陆游
妾昔初去家,邻里持车箱,共祝善事主,门户望宠光。 一入未央宫,顾盼偶非常,稚齿不虑患,倾身保专房,燕婉承恩泽,但言日月长。 岂知辞玉陛,翩若叶陨霜。 永巷虽放弃,犹虑重谤伤。 悔不侍宴时,一夕称千觞。 妾心剖如丹,妾骨朽亦香。 後身作羽林,为国死封疆。
qiè chū jiā   lín chí chē xiāng   gòng zhù shàn shì zhǔ   mén wàng chǒng guāng
wèi yāng gōng   pàn ǒu fēi cháng   zhì chǐ 齿 huàn   qīng shēn bǎo zhuān fáng   yàn wǎn chéng ēn   dàn yán yuè zhǎng
zhī   piān ruò yǔn shuāng
yǒng xiàng suī fàng   yóu zhòng bàng shāng
huǐ shì yàn shí   chēng qiān shāng
qiè xīn pōu dān   qiè xiǔ xiāng
hòu shēn zuò lín   wèi guó fēng jiāng