简同年刁时中俊卿诗并序

宋代 王迈
读君“老农诗”,一读三太息。 君方未第时,忧民真恳恻;直笔诛县官,言言虹贯日。 县官怒其讪,移文加诮斥;君笑答之书,抗词如矢直。 旁观争吐舌,此士勇无匹。 今君已得官,一饭必念国。 民为国本根,岂不思培植?其如边事殷,赋役烦且亟。 虎营间二千,鸠工日数百。 硬土烧炽窑,高岗舆巨石。 山骨惨无青,犊皮腥带赤。 羸者赪其肩,饥者菜其色。 憔悴动天愁,搬移惊地脉。 吏饕鹰隼如,攫拿何顾惜。 交炭不论斤,每十必加一;量竹不计围,每丈每赢尺。 军则新有营,谁念民无室?吏则日饱鲜,谁悯民艰食?州家费不赀,帑藏空储积。 间有小人儒,旁献生财策;大帅今龚、黄,岂愿闻此画?夏潦苦不多,秋旱势如炙。 愿君在莒心,端不渝畴昔;蔡人即吾人,一视孰肥瘠?筑事宜少宽,纾徐俟农隙;至如浮屠宫,底用吾儒力?彼役犹有名,何名尸此役?君言虽怂惥,帅意竟缩瑟。 同年义弟兄,王事同休戚;相辨色如争,相与情似昵。 余言似太戆,有君前日癖;责人斯无难,亦合受人责。 我既规君过,君盍砭我失,面谀皆相倾,俗子吾所疾。
jūn   lǎo nóng shī     sān tài  
jūn fāng wèi shí   yōu mín zhēn kěn   zhí zhū xiàn guān   yán yán hóng guàn  
xiàn guān shàn   wén jiā qiào chì   jūn xiào zhī shū   kàng shǐ zhí  
páng guān zhēng shé   shì yǒng  
jīn jūn guān   fàn niàn guó  
mín wèi guó běn gēn   péi zhí   biān shì yīn   fán qiě  
yíng jiān èr qiān   jiū gōng shù bǎi  
yìng shāo chì yáo   gāo gǎng shí  
shān cǎn qīng   xīng dài chì  
léi zhě chēng jiān   zhě cài  
qiáo cuì dòng tiān chóu   bān jīng mài  
tāo yīng sǔn   jué  
jiāo tàn lùn jīn   měi shí jiā   liàng zhú wéi   měi zhàng měi yíng chǐ  
jūn xīn yǒu yíng   shuí niàn mín shì   bǎo xiān   shuí mǐn mín jiān shí   zhōu jiā fèi   tǎng zàng kōng chǔ  
jiān yǒu xiǎo rén   páng xiàn shēng cái   shuài jīn gōng huáng   yuàn wén huà xià   liáo duō qiū   hàn shì zhì    
yuàn jūn zài xīn   duān chóu   cài rén rén   shì shú féi   zhù shì shǎo kuān   shū nóng   zhì gōng   yòng   yóu yǒu míng   míng shī   jūn yán suī sǒng yǒng   shuài jìng suō  
tóng nián xiōng   wáng shì tóng xiū   xiāng biàn zhēng   xiāng qíng shì  
yán shì tài gàng   yǒu jūn qián   rén nán   shòu rén  
guī jūn guò   jūn biān shī   miàn jiē xiāng qīng   suǒ