江畔老人愁

唐代 崔颢
江南年少十八九,乘舟欲渡青溪口。青溪口边一老翁, 鬓眉皓白已衰朽。自言家代仕梁陈,垂朱拖紫三十人。 两朝出将复入相,五世叠鼓乘朱轮。父兄三叶皆尚主, 子女四代为妃嫔。南山赐田接御苑,北宫甲第连紫宸。 直言荣华未休歇,不觉山崩海将竭。兵戈乱入建康城, 烟火连烧未央阙。衣冠士子陷锋刃,良将名臣尽埋没。 山川改易失市朝,衢路纵横填白骨。老人此时尚少年, 脱身走得投海边。罢兵岁馀未敢出,去乡三载方来旋。 蓬蒿忘却五城宅,草木不识青谿田。虽然得归到乡土, 零丁贫贱长辛苦。采樵屡入历阳山,刈稻常过新林浦。 少年欲知老人岁,岂知今年一百五。君今少壮我已衰, 我昔少年君不睹。人生贵贱各有时,莫见羸老相轻欺。 感君相问为君说,说罢不觉令人悲。
jiāng nán nián shào shí jiǔ   chéng zhōu qīng kǒu qīng kǒu biān lǎo wēng  
bìn méi hào bái shuāi xiǔ yán jiā dài shì liáng chén   chuí zhū tuō sān shí rén
liǎng cháo chū jiàng xiàng   shì dié chéng zhū lún xiōng sān jiē shàng zhǔ  
dài wéi fēi pín nán shān tián jiē yuàn   běi gōng jiǎ lián chén
zhí yán róng huá wèi xiū xiē   jué shān bēng hǎi jiāng jié bīng luàn jiàn kāng chéng  
yān huǒ lián shāo wèi yāng quē guàn shì zi xiàn fēng rèn   liáng jiàng míng chén jǐn mái
shān chuān gǎi shī shì cháo   zòng héng tián bái lǎo rén shí shàng shào nián  
tuō shēn zǒu tóu hǎi biān bīng suì wèi gǎn chū   xiāng sān zài fāng lái xuán
péng hāo wàng què chéng zhái   cǎo shí qīng 谿 tián suī rán guī dào xiāng  
líng dīng pín jiàn zhǎng xīn cǎi qiáo yáng shān   dào cháng guò xīn lín
shào nián zhī lǎo rén suì   zhī jīn nián bǎi jūn jīn shào zhuàng shuāi  
shào nián jūn rén shēng guì jiàn yǒu shí   jiàn léi lǎo xiāng qīng
gǎn jūn xiāng wèn wèi jūn shuō   shuō jué lìng rén bēi