江城子 其三 冯妇解嘲

清代 俞樾
十年驰逐上年场。左牵黄。右擎苍。笑叱于菟、不异槛中羊。 一自闭门称善士,将旧事,负苍茫。 忽闻雄啸发高冈。鬓虽霜。臂犹强。杆木随身、作戏且逢场。 为语诸君休笑我,怜故态,老奴狂。
shí nián chí zhú shàng nián chǎng zuǒ qiān huáng yòu qíng cāng xiào chì kǎn zhōng yáng          
mén chēng shàn shì   jiāng jiù shì   cāng máng  
wén xióng xiào gāo gāng bìn suī shuāng yóu qiáng gān suí shēn zuò qiě féng chǎng          
wèi zhū jūn xiū xiào   lián tài   lǎo kuáng