华山西冈游赠隐玄叟

唐代 顾况
群峰郁初霁,泼黛若鬟沐。失风鼓唅呀,摇撼千灌木。 木叶微堕黄,石泉净停绿。危磴萝薜牵,迥步入幽谷。 我心寄青霞,世事惭苍鹿。遂令巢许辈,于焉谢尘俗。 想是悠悠云,可契去留躅。
qún fēng chū   dài ruò huán shī fēng hán   yáo hàn qiān guàn
wēi duò huáng   shí quán jìng tíng 绿 wēi dèng luó qiān   jiǒng yōu
xīn qīng xiá   shì shì cán cāng 鹿 suì lìng cháo bèi   yān xiè chén
xiǎng shì yōu yōu yún   liú zhú