花开人散二首 其一

金朝 边元鼎
花开人散正消魂,花语无情独闭门。看即春光留不住,一声啼鴂又黄昏。
huā kāi rén sàn zhèng xiāo hún   huā qíng mén kàn chūn guāng liú zhù   shēng jué yòu huáng hūn