怀素上人草书歌(一本作王邕诗,今从统签另

唐代 王邕页
衡阳双峡插天峻,青壁巉巉万馀仞。此中灵秀众所知, 草书独有怀素奇。怀素身长五尺四,嚼汤诵咒吁可畏。 铜瓶锡杖倚闲庭,斑管秋毫多逸意。或粉壁,或彩笺, 蒲葵绢素何相鲜。忽作风驰如电掣,更点飞花兼散雪。 寒猿饮水撼枯藤,壮士拔山伸劲铁。 君不见张芝昔日称独贤,君不见近日张旭为老颠。 二公绝艺人所惜,怀素传之得真迹。峥嵘蹙出海上山, 突兀状成湖畔石。一纵又一横,一欹又一倾。 临江不羡飞帆势,下笔长为骤雨声。我牧此州喜相识, 又见草书多慧力。怀素怀素不可得,开卷临池转相忆。
héng yáng shuāng xiá chā tiān jùn   qīng chán chán wàn rèn zhōng líng xiù zhòng suǒ zhī  
cǎo shū yǒu huái 怀 huái 怀 shēn cháng chǐ   jué tāng sòng zhòu wèi
tóng píng zhàng xián tíng   bān guǎn qiū háo duō huò fěn   huò cǎi jiān  
kuí juàn xiāng xiān zuò fēng chí diàn chè   gēng diǎn fēi huā jiān sàn xuě
hán yuán yǐn shuǐ hàn téng   zhuàng shì shān shēn jìn tiě
jūn jiàn zhāng zhī chēng xián   jūn jiàn jìn zhāng wèi lǎo diān
èr gōng jué rén suǒ   huái 怀 chuán zhī zhēn zhēng róng chū hǎi shàng shān  
zhuàng chéng pàn shí zòng yòu héng   yòu qīng
lín jiāng xiàn fēi fān shì   xià zhǎng wèi zhòu shēng zhōu xiāng shí  
yòu jiàn cǎo shū duō huì huái 怀 huái 怀   kāi juàn lín chí zhuǎn xiāng