红梅用诚之弟韵 其一

宋代 段克己
梅花香里倚蒲团,万事人间总不干。醉梦每怜春意浅,诗魂长绕夜枝寒。 记曾上苑溪边见,又向前村雪里看。回首青蕤已如豆,齿牙衰朽怯微酸。
méi huā xiāng tuán   wàn shì rén jiān zǒng gàn zuì mèng měi lián chūn qiǎn   shī hún zhǎng rào zhī hán
céng shàng yuàn biān jiàn   yòu xiàng qián cūn xuě kàn huí shǒu qīng ruí dòu   chǐ 齿 shuāi xiǔ qiè wēi suān