和永叔思白兔戏答公仪忆鹤杂言

宋代 王珪
兔自明月窟中出,鹤从群玉峰头下。 人间俗眼未尝窥,已为两家藏以诧。 玉堂词人本仙材,光芒偶落银河罅。 谪向埃尘五十春,所趣无一不潇洒。 为爱霜蹄特蛟洁,貯以雕笼绿棂亚。 有时惊踯欻若奔,丹眸眩转双珠射。 灵昌太守新归来,惜将清唳寄京舍。 玉绳低阙春露寒,常恐阴林恶声哧。 传宣忽出右银台,诏急忙驰天廏马。 却辞丹陛锁南宫,兔鹤欲携俱不暇。 是时雪后帘幕明,灯火冷落入清夜。 两翁相顾悦有思,便索粉笺挥笔写。 有客月底吟影动,猝继新章亦奇雅。 大都吟苦不无牵,遂约东家看娅姹。 醉翁良愤诋高怀,却挥醉墨几欲骂。 我闻此语初未平,随手欲和思殊寡。 玉山沧海莫放翻然归,织腰绿鬓何妨为君倒金斝。
míng yuè zhōng chū   cóng qún fēng tóu xià  
rén jiān yǎn wèi cháng kuī   wèi liǎng jiā cáng chà  
táng rén běn xiān cái   guāng máng ǒu luò yín xià  
zhé xiàng āi chén shí chūn   suǒ xiāo  
wèi ài shuāng jiāo jié   zhù diāo lóng 绿 líng  
yǒu shí jīng zhí chuā ruò bēn   dān móu xuàn zhuǎn shuāng zhū shè  
líng chāng tài shǒu xīn guī lái   jiāng qīng jīng shě  
shéng quē chūn hán   cháng kǒng yīn lín è shēng chī  
chuán xuān chū yòu yín tái   zhào máng chí tiān jiù  
què dān suǒ nán gōng   xié xiá  
shì shí xuě hòu lián míng   dēng huǒ lěng luò qīng  
liǎng wēng xiāng yuè yǒu   biàn 便 suǒ fěn jiān huī xiě  
yǒu yuè yín yǐng dòng   xīn zhāng  
yín qiān   suì yuē dōng jiā kàn chà  
zuì wēng liáng fèn gāo huái 怀   què huī zuì  
wén chū wèi píng   suí shǒu shū guǎ  
shān cāng hǎi fàng fān rán guī   zhī yāo 绿 bìn fáng wèi jūn dào jīn jiǎ