贺新郎 重读陶诗正月初三作

近现代 程滨
诗是渊明好。正悠然、东篱采菊,南山倾倒。却怪南山时时在,此刻方成绝调。 都为这、百年襟抱。梁父二分骚一段,被饥寒、化作苗间草。 这一世,太枯槁。 平生酒债知多少。仗衔杯、推开独醒,保全孤傲。莫羡固穷常在口,只怕居然忘了。 问此意、千年谁道。五十步前回白首:“读书人、此境真能到”? 顿掩卷,一声啸。
shī shì yuān míng hǎo zhèng yōu rán dōng cǎi   nán shān qīng dǎo què guài nán shān shí shí zài   fāng chéng jué diào
dōu wèi zhè bǎi nián jīn bào liáng èr fēn sāo duàn   bèi hán huà zuò miáo jiān cǎo
zhè shì   tài gǎo
píng shēng jiǔ zhài zhī duō shǎo zhàng xián bēi tuī kāi xǐng   bǎo quán ào xiàn qióng cháng zài kǒu   zhǐ rán wàng le
wèn qiān nián shuí dào shí qián huí bái shǒu     :“ shū rén jìng zhēn néng    
dùn yǎn juàn   shēng xiào