贺新郎(梅)

宋代 黄升
自扫梅花下。问梢头、冷蕊疏疏,几时开也。间者阔焉今久矣,多少幽怀欲写。有谁是、孤山流亚。香月一联真绝唱,与诗人、千载为嘉话。馀兴味,付来者。 清癯不恋华亭榭。待与君、白发相亲,竹篱茅舍。喜甚今年无酒禁,溜溜小槽压蔗。已准拟、雪天霜夜。自醉自吟仍自笑,任解冠、落珮从嘲骂。书此意,寄同社。
sǎo méi huā xià wèn shāo tóu lěng ruǐ shū shū   shí kāi jiān zhě kuò yān jīn jiǔ   duō shǎo yōu huái 怀 xiě yǒu shuí shì shān liú xiāng yuè lián zhēn jué chàng   shī rén qiān zǎi wèi jiā huà xìng wèi   lái zhě
qīng liàn huá tíng xiè dài jūn bái xiāng qīn   zhú máo shè shén jīn nián jiǔ jìn   liū liū xiǎo cáo zhè zhǔn xuě tiān shuāng zuì yín réng xiào   rèn jiě guān luò pèi cóng cháo shū   tóng shè