和人游仙峰庵三首 其一

宋代 朱松
千岩万壑翠萦回,一洗衰翁病眼开。落日多情留别岭,秋空无地著浮埃。 云闲出岫初无意,松老参天岂愿材。我是散仙君记取,更鞭鸾凤少徘徊。
qiān yán wàn cuì yíng huí   shuāi wēng bìng yǎn kāi luò duō qíng liú bié lǐng   qiū kōng zhù āi
yún xián chū xiù chū   sōng lǎo cān tiān yuàn cái shì sàn xiān jūn   gèng biān luán fèng shǎo pái huái