和柳郎中山谷寺翠光亭长韵

宋代 张耒
山深疑路断,古寺忽开门。 乔木风霜急,荒崖云雨痕。 朝霞明翠霭,秋雨濯岚昏。 幽鸟不避客,闲云时入轩。 重萝深更绿,碧涧浅无浑。 宝地黄金布,飞泉白玉喷。 庭闲卧驯鹿,果熟引王孙。 禅静石为室,客迷桃满园。 每悲尘世幻,方信梵王尊。 野实饥堪荐,阳崖冬自温。 便当安寂寞,何事走歊烦。 清梵晨斋启,高松夜枕喧。 逢人休问道,得意已忘言。 直指曹溪路,劳将贝叶翻。 功名叹不偶,岁月去如奔。 久分疏轩冕,宁辞友玃猿。 从容岩客话,粗粝野僧飧。 即是平生乐,心期何日论。
shān shēn duàn   kāi mén  
qiáo fēng shuāng   huāng yún hén  
zhāo xiá míng cuì ǎi   qiū zhuó lán hūn  
yōu niǎo   xián yún shí xuān  
zhòng luó shēn gēng 绿   jiàn qiǎn hún  
bǎo huáng jīn   fēi quán bái pēn  
tíng xián xùn 鹿   guǒ shú yǐn wáng sūn  
chán jìng shí wèi shì   táo mǎn yuán  
měi bēi chén shì huàn   fāng xìn fàn wáng zūn  
shí kān jiàn   yáng dōng wēn  
biàn 便 dāng ān   shì zǒu xiāo fán  
qīng fàn chén zhāi   gāo sōng zhěn xuān  
féng rén xiū wèn dào   wàng yán  
zhí zhǐ cáo   láo jiāng bèi fān  
gōng míng tàn ǒu   suì yuè bēn  
jiǔ fēn shū xuān miǎn   níng yǒu jué yuán  
cóng róng yán huà   sēng sūn  
shì píng shēng   xīn lùn