和胡经仲中秋

宋代 吴芾
平生恶晻昧,虚空光陆离。 心与此月同,不容一毫疵。 恨月有圆缺,不得常清奇。 每欲语天公,仍斫此桂枝。 青冥去无路,思虑空劳疲。 明知此意苦,殷勤长我随。 去年西湖上,烂醉吟悲辞。 今年巧相觅,似欲叙离思。 西风为披拂,浮云无蔽专亏。 坐开百壶酒,与月论襟期。 永结无情欢,谢此世上儿。 吾友胡夫子,豪荡笑墨厘。 拟借月颜色,为君鉴薄帷。 告之且痛饮,行乐当及时。
píng shēng è ǎn mèi   kōng guāng  
xīn yuè tóng   róng háo  
hèn yuè yǒu yuán quē   cháng qīng  
měi tiān gōng   réng zhuó guì zhī  
qīng míng   kōng láo  
míng zhī   yīn qín zhǎng suí  
nián 西 shàng   làn zuì yín bēi  
jīn nián qiǎo xiāng   shì  
西 fēng wèi   yún zhuān kuī  
zuò kāi bǎi jiǔ   yuè lùn jīn  
yǒng jié qíng huān   xiè shì shàng ér  
yǒu   háo dàng xiào  
jiè yuè yán   wèi jūn jiàn báo wéi  
gào zhī qiě tòng yǐn   xíng dāng shí