和黄华老人题献陵吴氏成趣园诗

元代 耶律楚材
雪溪词翰辉星斗,纸蠹尘蒙诗一首。湛然挥墨试续貂,嗫嚅使人难出口。 丁年彭泽解官去,遨游三径真三友。悠然把菊见南山,畅饮东篱醉重九。 献陵吴氏治荒园,成趣为名良可取。养高不肯事王侯,闲卧林泉了衰朽。 今年扈从过秦川,可怜尚有萧条柳。归计甘输吴子先,丽词已后黄华手。 知音谁听断弦琴,临风痛想纱巾酒。嗟乎世路声利人,不知曾忆渊明否?
xuě hàn huī xīng dǒu   zhǐ chén méng shī shǒu zhàn rán huī shì diāo niè   shǐ rén 使 nán chū kǒu    
dīng nián péng jiě guān   áo yóu sān jìng zhēn sān yǒu yōu rán jiàn nán shān chàng   yǐn dōng zuì chóng jiǔ    
xiàn líng shì zhì huāng yuán   chéng wèi míng liáng yǎng gāo kěn shì wáng hóu xián   lín quán le shuāi xiǔ    
jīn nián cóng guò qín chuān   lián shàng yǒu xiāo tiáo liǔ guī gān shū xiān   hòu huáng huá shǒu    
zhī yīn shuí tīng duàn xián qín   lín fēng tòng xiǎng shā jīn jiǔ jiē shì shēng rén   zhī céng yuān míng fǒu