和曾吉甫寄韵呈李相之二首

宋代 吴芾
千龄景运适相符,况复才华世所须。 腾蹋自应登馆殿,滞留谁谓尚江湖。 从来太瘦缘诗苦,想见闲行信杖扶。 闻道朝来病良愈,高轩还解出门无。
qiān líng jǐng yùn shì xiāng   kuàng cái huá shì suǒ  
téng yīng dēng guǎn diàn 殿   zhì liú shuí wèi shàng jiāng  
cóng lái tài shòu yuán shī   xiǎng jiàn xián xíng xìn zhàng  
wén dào zhāo lái bìng liáng   gāo xuān hái jiě chū mén