寒夜独坐游子多怀简知己

唐代 骆宾王
故乡眇千里,离忧积万端。鹑服长悲碎,蜗庐未卜安。 富钩徒有想,贫铗为谁弹。柳秋风叶脆,荷晓露文团。 晚金丛岸菊,馀佩下幽兰。伐木伤心易,维桑归去难。 独有孤明月,时照客庭寒。
xiāng miǎo qiān   yōu wàn duān chún zhǎng bēi suì   wèi ān
gōu yǒu xiǎng   pín jiá wèi shuí dàn liǔ qiū fēng cuì   xiǎo wén tuán
wǎn jīn cóng àn   pèi xià yōu lán shāng xīn   wéi sāng guī nán
yǒu míng yuè   shí zhào tíng hán