寒地百姓吟

唐代 孟郊
无火炙地眠,半夜皆立号。冷箭何处来,棘针风骚劳。 霜吹破四壁,苦痛不可逃。高堂搥钟饮,到晓闻烹炮。 寒者愿为蛾,烧死彼华膏。华膏隔仙罗,虚绕千万遭。 到头落地死,踏地为游遨。游遨者是谁,君子为郁陶。
huǒ zhì mián   bàn jiē hào lěng jiàn chǔ lái   zhēn fēng sāo láo
shuāng chuī   tòng táo gāo táng chuí zhōng yǐn   dào xiǎo wén pēng pào
hán zhě yuàn wèi é   shāo huá gāo huá gāo xiān luó   rào qiān wàn zāo
dào tóu luò   wèi yóu áo yóu áo zhě shì shuí   jūn zi wèi táo