韩持国再遗洛中斑竹笋

宋代 梅尧臣
牡丹开尽桃花红,班笋迸林迟角丰。 两株远寄川上鸿,韩郎辍口赠楚翁。 便令剥锦煮荆玉,甘脆不道箪瓢空。 小谢旧城昭亭下,侵天筀竹溪西东。 螗蜋生後出牙茁,罗列满地争强雄。 是时楚翁所食寡,朝饭暮饭唯其充。 今来得此谓过分,一贵一贱物苟同。
dan kāi jǐn táo huā hóng   bān sǔn bèng lín chí jiǎo fēng  
liǎng zhū yuǎn chuān shàng hóng 鸿   hán láng chuò kǒu zèng chǔ wēng  
biàn 便 lìng jǐn zhǔ jīng   gān cuì dào dān piáo kōng  
xiǎo xiè jiù chéng zhāo tíng xià   qīn tiān guì zhú 西 dōng  
táng láng shēng hòu chū zhuó   luó liè mǎn zhēng qiáng xióng  
shì shí chǔ wēng suǒ shí guǎ   cháo fàn fàn wéi chōng  
jīn lái de wèi guò fèn   guì jiàn gǒu tóng