过朱协律故山

唐代 方干
地下无馀恨,人间得盛名。残篇续大雅,稚子托诸生。 度日山空暮,缘溪鹤自鸣。难收故交意,寒笛一声声。
xià hèn   rén jiān shèng míng cán piān   zhì tuō zhū shēng
shān kōng   yuán míng nán shōu jiāo   hán shēng shēng