虢中酬陕西甄判官见赠

唐代 岑参
微才弃散地,拙宦惭清时。白发徒自负,青云难可期。 胡尘暗东洛,亚相方出师。分陕振鼓鼙,二崤满旌旗。 夫子廊庙器,迥然青冥姿。阃外佐戎律,幕中吐兵奇。 前者驿使来,忽枉行军诗。昼吟庭花落,夜讽山月移。 昔君隐苏门,浪迹不可羁。诏书自征用,令誉天下知。 别来春草长,东望转相思。寂寞山城暮,空闻画角悲。
wēi cái sàn   zhuō huàn cán qīng shí bái   qīng yún nán
chén àn dōng luò   xiāng fāng chū shī fēn shǎn zhèn   èr xiáo mǎn jīng
láng miào   jiǒng rán qīng míng 姿 kǔn wài zuǒ róng   zhōng bīng
qián zhě 驿 shǐ 使 lái   wǎng xíng jūn shī zhòu yín tíng huā luò   fěng shān yuè
jūn yǐn mén   làng zhào shū zhēng yòng   lìng tiān xià zhī
bié lái chūn cǎo zhǎng   dōng wàng zhuǎn xiāng shān chéng   kōng wén huà jiǎo bēi