过分水岭

唐代 孟郊
山壮马力短,马行石齿中。十步九举辔,回环失西东。 溪水变为雨,悬崖阴濛濛。客衣飘飖秋,葛花零落风。 白日舍我没,征途忽然穷。
shān zhuàng duǎn   xíng shí chǐ 齿 zhōng shí jiǔ pèi   huí huán shī 西 dōng
shuǐ biàn wéi   xuán yīn méng méng piāo yáo qiū   huā líng luò fēng
bái shě méi   zhēng rán qióng