归阳萧寺有丁行者能修无生忍担水施僧况归命稽首作诗

唐代 顾况
化佛示持帚,仲尼称执鞭。列生御风归,饲豕如人焉。 曹溪第六祖,踏碓逾三年。伊人自何方,长绶趋遥泉。 开士行何苦,双瓶胝两肩。萧寺百馀僧,东厨正扬烟。 露足沙石裂,外形巾褐穿。若其有此身,岂得安稳眠。 独出违顺境,不为寒暑还。大圣于其中,领我心之虔。 万法常空灭,无生因忍全。一国一释迦,一灯分百千。 永愿遗世知,现身弥勒前。潜容偏虚空,灵响不可传。 智慧舍利佛,神通自乾连。阿若憍陈如,迦叶迦旃延。 左右二菩萨,文殊并普贤。身披六铢衣,亿劫为大仙。 宝塔宝楼阁,重檐交梵天。譬如一明珠,共赞光白圆。 天魔波旬等,降伏金刚坚。野叉罗刹鬼,亦赦尘垢缠。 乃致金翅鸟,吞龙护洪渊。一十一众中,身意皆快然。 八河注大海,中有楞伽船。佛法付国王,平等无颇偏。 天子事端拱,大臣行其权。玉堂无蝇飞,五月冰凛筵。 尽力答明主,犹自招罪愆。九族无白身,百花动婵娟。 神圣恶如此,物华不能妍。禄山一微胡,驱马来自燕。 宛彼宫阙丽,如何犬羊膻。苦哉千万人,流血成丹川。 此辈之死后,镬汤所熬煎。业风吹其魂,猛火烧其烟。 独有丁行者,无忧树枝边。市头盲老人,长者乞一钱。 韬照多密用,为君吟此篇。
huà shì chí zhǒu   zhòng chēng zhí biān liè shēng fēng guī   shǐ rén yān
cáo liù   duì sān nián rén fāng   zhǎng shòu yáo quán
kāi shì xíng   shuāng píng zhī liǎng jiān xiāo bǎi sēng   dōng chú zhèng yáng yān
shā shí liè   wài xíng jīn chuān 穿 ruò yǒu shēn   de ān wěn mián
chū wéi shùn jìng   wéi hán shǔ hái shèng zhōng   lǐng xīn zhī qián
wàn cháng kōng miè   shēng yīn rěn quán guó shì jiā   dēng fēn bǎi qiān
yǒng yuàn shì zhī   xiàn shēn qián qián róng piān kōng   líng xiǎng chuán
zhì huì shè   shén tōng qián lián ā ruò jiāo chén   jiā jiā zhān yán
zuǒ yòu èr   wén shū bìng xián shēn liù zhū   亿 jié wèi xiān
bǎo bǎo lóu   zhòng yán jiāo fàn tiān míng zhū   gòng zàn guāng bái yuán
tiān xún děng   xiáng jīn gāng jiān chā luó chà guǐ   shè chén gòu chán
nǎi zhì jīn chì niǎo   tūn lóng hóng yuān shí zhòng zhōng   shēn jiē kuài rán
zhù hǎi   zhōng yǒu léng jiā chuán guó wáng   píng děng piān
tiān shì duān gǒng   chén xíng quán táng yíng fēi   yuè bīng lǐn yán
jìn míng zhǔ   yóu zhāo zuì qiān jiǔ bái shēn   bǎi huā dòng chán juān
shén shèng è   huá néng yán shān wēi   lái yàn
wǎn gōng què   quǎn yáng shān zāi qiān wàn rén   liú xiě chéng dān chuān
bèi zhī hòu   huò tāng suǒ áo jiān fēng chuī hún   měng huǒ shāo yān
yǒu dīng xíng zhě   yōu shù zhī biān shì tóu máng lǎo rén   zhǎng zhě qián
tāo zhào duō yòng   wèi jūn yín piān