故宫燕 其一

明代 邢昉
君不见故宫燕,春雨秋风几回转。宫中风雨长蓬蒿,飞入宫墙绕虚殿。 穿帘度阁羽差池,尽日呢喃人未知。柳绿乍衔千尺絮,花开仍拂万年枝。 玉阶寂寞罘罳冷,画栋差池春燕影。岁岁营巢竟不成,春来秋去谁曾省。 可怜此度秋风早,整顿毛衣犹自好。裴徊欲别未央宫,万户千门忽如扫。 钟虡何年去洛阳,仙人辞汉泪成行。最苦西飞双燕子,回头不见旧宫墙。
jūn jiàn gōng yàn   chūn qiū fēng huí zhuǎn gōng zhòng fēng zhǎng péng hāo fēi   gōng qiáng rào diàn   殿  
chuān 穿 lián chā chí   jìn nán rén wèi zhī liǔ zhà 绿 xián qiān chǐ huā   kāi réng wàn nián zhī    
jiē lěng   huà dòng chā chí chūn yàn yǐng suì suì yíng cháo jìng chéng chūn   lái qiū shuí céng shěng    
lián qiū fēng zǎo   zhěng dùn máo yóu hào péi huái bié wèi yāng gōng wàn   qiān mén sǎo    
zhōng nián luò yáng   xiān rén hàn lèi chéng háng zuì fēi 西 shuāng yàn zi huí   tóu jiàn jiù gōng qiáng