古别曲

唐代 孟郊
山川古今路,纵横无断绝。来往天地间,人皆有离别。 行衣未束带,中肠已先结。不用看镜中,自知生白发。 欲陈去留意,声向言前咽。愁结填心胸,茫茫若为说。 荒郊烟莽苍,旷野风凄切。处处得相随,人那不如月。
shān chuān jīn   zòng héng duàn jué lái wǎng tiān jiān   rén jiē yǒu bié
xíng wèi shù dài   zhōng cháng xiān jié yòng kàn jìng zhōng   zhī shēng bái
chén liú   shēng xiàng yán qián yān chóu jié tián xīn xiōng   máng máng ruò wéi shuō
huāng jiāo yān mǎng cāng   kuàng fēng qiè chù chù xiāng suí   rén yuè