古北口迤南一带群山秀峙松栝特盛

清代 吴锡麒
我行趋而东,朝晖射我西。群峰侧面出,云气高不低。 其下覆松栝,寒重翠屡迷。残雪时一片,皎若孤鹤栖。 茅屋四五家,樵汲相提携。风吹斧声堕,林束炊烟齐。 不谓塞上山,有此物外蹊。冥冥若相系,迹往神为稽。
xíng ér dōng   zhāo huī shè 西 qún fēng miàn chū yún   gāo    
xià sōng guā   hán zhòng cuì cán xuě shí piàn jiǎo   ruò    
máo jiā   qiáo xiāng xié fēng chuī shēng duò lín   shù chuī yān    
wèi sāi shàng shān   yǒu wài míng míng ruò xiāng   wǎng shén wèi