感皇恩(幽居)

宋代 康与之
一雨一番凉,江南秋兴。门掩苍苔锁寒径。红尘不到,尽日鸟啼人静。绿荷风已过,摇香柄。 淡阴未解,园林清润。一片花飞堕红影。残书读尽,袖手高吟清咏。任从车马客,劳方寸。
fān liáng   jiāng nán qiū xīng mén yǎn cāng tái suǒ hán jìng hóng chén dào   jìn niǎo rén jìng 绿 fēng guò   yáo xiāng bǐng
dàn yīn wèi jiě   yuán lín qīng rùn piàn huā fēi duò hóng yǐng cán shū jǐn   xiù shǒu gāo yín qīng yǒng rèn cóng chē   láo fāng cùn