感怀

唐代 孟郊
秋气悲万物,惊风振长道。登高有所思,寒雨伤百草。 平生有亲爱,零落不相保。五情今已伤,安得自能老。 晨登洛阳坂,目极天茫茫。群物归大化,六龙颓西荒。 豺狼日已多,草木日已霜。饥年无遗粟,众鸟去空场。 路傍谁家子,白首离故乡。含酸望松柏,仰面诉穹苍。 去去勿复道,苦饥形貌伤。 徘徊不能寐,耿耿含酸辛。中夜登高楼,忆我旧星辰。 四时互迁移,万物何时春。唯忆首阳路,永谢当时人。 长安佳丽地,宫月生蛾眉。阴气凝万里,坐看芳草衰。 玉堂有玄鸟,亦以从此辞。伤哉志士叹,故国多迟迟。 深宫岂无乐,扰扰复何为。朝见名与利,莫还生是非。 姜牙佐周武,世业永巍巍。 举才天道亲,首阳谁采薇。去去荒泽远,落日当西归。 羲和驻其轮,四海借馀晖。极目何萧索,惊风正离披。 鸱鸮鸣高树,众鸟相因依。东方有一士,岁暮常苦饥。 主人数相问,脉脉今何为。贫贱亦有乐,且愿掩柴扉。 火云流素月,三五何明明。光曜侵白日,贤愚迷至精。 四时更变化,天道有亏盈。常恐今已没,须臾还复生。 河梁暮相遇,草草不复言。汉家正离乱,王粲别荆蛮。 野泽何萧条,悲风振空山。举头是星辰,念我何时还。 亲爱久别散,形神各离迁。未为生死诀,长在心目间。 有鸟东西来,哀鸣过我前。愿飞浮云外,饮啄见青天。
qiū bēi wàn   jīng fēng zhèn cháng dào dēng gāo yǒu suǒ   hán shāng bǎi cǎo
píng shēng yǒu qīn ài   líng luò xiāng bǎo qíng jīn shāng   ān néng lǎo
chén dēng luò yáng bǎn   tiān máng máng qún guī huà   liù lóng tuí 西 huāng
chái láng duō   cǎo shuāng nián   zhòng niǎo kōng chǎng
bàng shuí jiā   bái shǒu xiāng hán suān wàng sōng bǎi   yǎng miàn qióng cāng
dào   xíng mào shāng
pái huái néng mèi   gěng gěng hán suān xīn zhōng dēng gāo lóu   jiù xīng chén
shí qiān   wàn shí chūn wéi shǒu yáng   yǒng xiè dāng shí rén
cháng ān jiā   gōng yuè shēng é méi yīn níng wàn   zuò kàn fāng cǎo shuāi
táng yǒu xuán niǎo   cóng shāng zāi zhì shì tàn   guó duō chí chí
shēn gōng   rǎo rǎo wéi cháo jiàn míng   hái shēng shì fēi
jiāng zuǒ zhōu   shì yǒng wēi wēi
cái tiān dào qīn   shǒu yáng shuí cǎi wēi huāng yuǎn   luò dāng 西 guī
zhù lún   hǎi jiè huī xiāo suǒ   jīng fēng zhèng
chī xiāo míng gāo shù   zhòng niǎo xiāng yīn dōng fāng yǒu shì   suì cháng
zhǔ rén shù xiāng wèn   jīn wéi pín jiàn yǒu   qiě yuàn yǎn chái fēi
huǒ yún liú yuè   sān míng míng guāng yào qīn bái   xián zhì jīng
shí gēng biàn huà   tiān dào yǒu kuī yíng cháng kǒng jīn méi   hái shēng
liáng xiāng   cǎo cǎo yán hàn jiā zhèng luàn   wáng càn bié jīng mán
xiāo tiáo   bēi fēng zhèn kōng shān tóu shì xīng chén   niàn shí hái
qīn ài jiǔ bié sàn   xíng shén qiān wèi wéi shēng jué   zhǎng zài xīn jiān
yǒu niǎo dōng 西 lái   āi míng guò qián yuàn fēi yún wài   yǐn zhuó jiàn qīng tiān