赋豆腐

宋代 朱晞颜
秋风入荒落,疏篱搆霜蔓。枯萁委蝉蜕,老荚剥羊眼。 离离珠走盘,圆净真可贯。谁将蚁旋手,倒注入空窾。 殷殷雷转岩,啧啧鱼吐泫。居然盆盎中,零乱舞鹅观。 伟哉就鼎功,囊封有奇粲。馀习尚儒酸,点染形质幻。 俄惊赵璧全,却讶白石烂。全胜塞上酥,轻比东坡糁。 固知滋味长,尤喜齿牙暖。那资糠秕馀,杂糅出肤浅。 终惭菉葛纤,生被脂粉涴。餐⽟定有方,咄嗟良可办。
qiū fēng huāng luò   shū gòu shuāng màn wěi chán tuì   lǎo jiá yáng yǎn
zhū zǒu pán   yuán jìng zhēn guàn shuí jiāng xuán shǒu   dào zhù kōng kuǎn
yīn yīn léi zhuǎn yán   xuàn rán pén àng zhōng   líng luàn é guān
wěi zāi jiù dǐng gōng   náng fēng yǒu càn shàng suān   diǎn rǎn xíng zhì huàn
é jīng zhào quán   què bái shí làn quán shèng sāi shàng   qīng dōng sǎn
zhī wèi zhǎng   yóu chǐ 齿 nuǎn kāng   róu chū qiǎn
zhōng cán xiān   shēng bèi zhī fěn cān dìng yǒu fāng   duō jiē liáng bàn