赋得『不许梅花寂寞开』二首 其一
一捧清光满夜台,风中云月共徘徊。可怜老树移寒影,自惜残躯罢酒杯。
人字有时难大写,天心到底未轻猜。撚些丝鬓搓成雪,不许梅花寂寞开。
yī
一
pěng
捧
qīng
清
guāng
光
mǎn
满
yè
夜
tái
台
,
fēng
风
zhōng
中
yún
云
yuè
月
gòng
共
pái
徘
huái
徊
。
。
kě
可
lián
怜
lǎo
老
shù
树
yí
移
hán
寒
yǐng
影
,
zì
自
xī
惜
cán
残
qū
躯
bà
罢
jiǔ
酒
bēi
杯
。
。
rén
人
zì
字
yǒu
有
shí
时
nán
难
dà
大
xiě
写
,
tiān
天
xīn
心
dào
到
dǐ
底
wèi
未
qīng
轻
cāi
猜
。
。
niǎn
撚
xiē
些
sī
丝
bìn
鬓
cuō
搓
chéng
成
xuě
雪
,
bù
不
xǔ
许
méi
梅
huā
花
jì
寂
mò
寞
kāi
开
。
。