符倅同游雁荡赓其所和范相游山韵

宋代 吴芾
晚学愧淹博,微官妨隐盘。 攀龙荣请一,敛板喜承颜。 懦庸资盼睐,簿领洗尘烦。 南丰茂人杰,才望蔼江关。 题舆裨德政,镇俗念时艰。 仙山寻胜外,妙句落人间。 气连天柱壮,清夺霜空寒。 一读三叹息,发立谁敢谩。 但嗟俊逸才,尚滞海之湾。 中兴急贤哲,日日闻赐环。 况复有如公,骥足宁久閒。 会须早命驾,即日当召还。 发硎观利器,断鳌新海寰。 宣室伫前席,顾问应夜阑。
wǎn xué kuì yān   wēi guān fáng yǐn pán
pān lóng róng qǐng   liǎn bǎn chéng yán
nuò yōng pàn lài   簿 lǐng chén fán
nán fēng mào rén jié   cái wàng ǎi jiāng guān
zhèng   zhèn niàn shí jiān
xiān shān xún shèng wài   miào luò rén jiān
lián tiān zhù zhuàng   qīng duó shuāng kōng hán
sān tàn   shuí gǎn mán
dàn jiē jùn cái   shàng zhì hǎi zhī wān
zhōng xīng xián zhé   wén huán
kuàng yǒu gōng   níng jiǔ xián
huì zǎo mìng jià   dāng zhào hái
xíng guān   duàn áo xīn hǎi huán
xuān shì zhù qián   wèn yīng lán