分水岭别夜示从弟寂

唐代 孟郊
南中少平地,山水重叠生。 别泉万馀曲,迷舟独难行。 四际乱峰合,一眺千虑并。 潺湲冬夏冷,光彩昼夜明。 赏心难久胜,离肠忽自惊。 古木摇霁色,高风动秋声。 饮尔一樽酒,慰我百忧轻。 嘉期何处定,此晨堪寄情。
nán zhōng shǎo píng   shān shuǐ chóng dié shēng
bié quán wàn   zhōu nán xíng
luàn fēng   tiào qiān bìng
chán yuán dōng xià lěng   guāng cǎi zhòu míng
shǎng xīn nán jiǔ shèng   cháng jīng
yáo   gāo fēng dòng qiū shēng
yǐn ěr zūn jiǔ   wèi bǎi yōu qīng
jiā chǔ dìng   chén kān qíng