风流子

宋代 陈允平
阑干休去倚,长亭外、烟草带愁归。正晓阴帘幕,绮罗清润,西风环佩,金玉参差。深院悄,乱蝉嘶夏木,双燕别春泥。满地残花,蝶圆凉梦,半亭落叶,蛩感秋悲。 兰屏余香在,销魂处、憔悴瘦不胜衣。谁念凤楼当日,星约云期。怅倦理鸾筝,朱弦空暗,强临鸳镜,锦带闲垂,别后两峰眉恨,千里心知。
lán gān xiū   cháng tíng wài yān cǎo dài chóu guī zhèng xiǎo yīn lián   luó qīng rùn   西 fēng huán pèi   jīn cēn shēn yuàn qiāo   luàn chán xià   shuāng yàn bié chūn mǎn cán huā   dié yuán liáng mèng   bàn tíng luò   qióng gǎn qiū bēi
lán píng xiāng zài   xiāo hún chù qiáo cuì shòu shèng shuí niàn fèng lóu dāng   xīng yuē yún chàng juàn luán zhēng   zhū xián kōng àn   qiáng lín yuān jìng   jǐn dài xián chuí   bié hòu liǎng fēng méi hèn   qiān xīn zhī