奉和江沖陶居二十韵

宋代 汪炎昶
高人厌斋纷,不肯楼平地。 木末敞轩窗,吒此超然意。
gāo rén yàn zhāi fēn   kěn lóu píng  
chǎng xuān chuāng   zhā chāo rán