奉赋德修西充大夫成都新园咏归堂二首

宋代 叶适
浣花炫春澨,濯锦绚晴浦。 成都信繁会,此水工媚妩。 岂无濠上亭,蹙步难仰俯。 誓言违市朝,卜宅近幽阻。 沃沃葵苋畦,焰焰棠杏坞。 朝曦湿浅濑,暮色生远渚。 循涯咏未厌,引流络其圃。 蘋荇依篱樊,凫雁宿庭户。 长松百里外,物象争渺莽。 时平乏隐沦,蓑笠自歌舞。 岷江志东向,激射走吴楚。 胡为滞淫之,飞坎圣所许。
huàn huā xuàn chūn shì   zhuó jǐn xuàn qíng  
chéng xìn fán huì   shuǐ gōng mèi  
háo shàng tíng   nán yǎng  
shì yán wéi shì cháo   zhái jìn yōu  
kuí xiàn   yàn yàn táng xìng  
cháo shī 湿 qiǎn lài   shēng yuǎn zhǔ  
xún yǒng wèi yàn   yǐn liú luò  
píng xìng fán   yàn 宿 tíng  
cháng sōng bǎi wài   xiàng zhēng miǎo mǎng  
shí píng yǐn lún   suō  
mín jiāng zhì dōng xiàng   shè zǒu chǔ  
wéi zhì yín zhī   fēi kǎn shèng suǒ