访道者不遇(一作访僧不遇)

唐代 于武陵
人间惟此路,长得绿苔衣。及户无行迹,游方应未归。 平生无限事,到此尽知非。独倚松门久,阴云昏翠微。
rén jiān wéi   zhǎng de 绿 tái xíng   yóu fāng yīng wèi guī
píng shēng xiàn shì   dào jǐn zhī fēi sōng mén jiǔ   yīn yún hūn cuì wēi