恩命追入,留别广陵故人

唐代 李冶
无才多病分龙钟,不料虚名达九重。仰愧弹冠上华发, 多惭拂镜理衰容。驰心北阙随芳草,极目南山望旧峰。 桂树不能留野客,沙鸥出浦谩相逢。
cái duō bìng fēn lóng zhōng   liào míng jiǔ zhòng yǎng kuì tán guān shàng huá  
duō cán jìng shuāi róng chí xīn běi què suí fāng cǎo   nán shān wàng jiù fēng
guì shù néng liú   shā ōu chū mán xiāng féng