冬至下寄舍弟时应赴入京(杂言)

唐代 丘为
去去知未远,依依甚初别。他乡至下心,昨夜阶前雪。 终日读书仍少孤,家贫兄弟未当途。适远才过宿舂料, 相随惟一平头奴。男儿出门事四海,立身世业文章在。 莫漫忆柴扉,驷马高车朝紫微。江南驿使不曾断, 迎前为尔非春衣。
zhī wèi yuǎn   shén chū bié xiāng zhì xià xīn   zuó jiē qián xuě
zhōng shū réng shǎo   jiā pín xiōng wèi dāng shì yuǎn cái guò 宿 chōng liào  
xiāng suí wéi píng tóu nán ér chū mén shì hǎi   shēn shì wén zhāng zài
màn chái fēi   gāo chē cháo wēi jiāng nán 驿 shǐ 使 céng duàn  
yíng qián wéi ěr fēi chūn