冬至日

宋代 苏辙
阴阳升降自相催,齿发谁教老不回。 犹有髻珠常照物,坐看心火冷成灰。 酥煎陇坂经年在,柑摘吴江半月来。 官冷无因得官酒,老妻微笑泼新醅。
yīn yáng shēng jiàng xiāng cuī   chǐ 齿 shuí jiào lǎo huí  
yóu yǒu zhū cháng zhào   zuò kàn xīn huǒ lěng chéng huī  
jiān lǒng bǎn jīng nián zài   gān zhāi jiāng bàn yuè lái  
guān lěng yīn guān jiǔ   lǎo wēi xiào xīn pēi