蝶恋花(商调十二首之一)

宋代 赵令
夫传奇者,唐元微之所述也。以不载于本集而出于小说,或疑其非是。今观其词,自非大手笔孰能与于此。至今士大夫极谈幽玄,访奇述异,无不举此以为美话。至于娼优女子,皆能调说大略。惜乎不被之以音律,故不能播之声乐,形之管弦。好事君子极饮肆欢之际,愿欲一听其说,或举其末而忘其本,或纪其略而不及终其篇,此吾曹之所共恨者也。今于暇日,详观其文,略其烦亵,分之为十章。每章之下,属之以词。或全摭其文,或止取其意。又别为一曲,载之传前,先叙前篇之义。调曰商调,曲名蝶恋花。句句言情,篇篇见意。奉劳歌伴,先定格调,后听芜词。 丽质仙娥生月殿。谪向人间,未免凡情乱。宋玉墙东流美盼。乱花深处曾相见。 密意浓欢方有便。不奈浮名,旋遣轻分散。最恨多才情太浅。等闲不念离人怨。
chuán zhě   táng yuán wēi zhī suǒ shù zài běn ér chū xiǎo shuō   huò fēi shì jīn guān   fēi shǒu shú néng zhì jīn shì dài tán yōu xuán   fǎng 访 shù   wéi měi huà zhì chāng yōu   jiē néng diào shuō lüè bèi zhī yīn   néng zhī shēng yuè   xíng zhī guǎn xián hǎo shì jūn zi yǐn huān zhī   yuàn tīng shuō   huò ér wàng běn   huò lüè ér zhōng piān   cáo zhī suǒ gòng hèn zhě jīn xiá   xiáng guān wén   lüè fán xiè   fēn zhī wèi shí zhāng měi zhāng zhī xià   shǔ zhī huò quán zhí wén   huò zhǐ yòu bié wèi   zài zhī chuán qián   xiān qián piān zhī diào yuē shāng diào   míng dié liàn huā yán qíng   piān piān jiàn fèng láo bàn   xiān dìng diào   hòu tīng
zhì xiān é shēng yuè diàn 殿 zhé xiàng rén jiān   wèi miǎn fán qíng luàn sòng qiáng dōng liú měi pàn luàn huā shēn chù céng xiāng jiàn
nóng huān fāng yǒu biàn 便 nài míng   xuán qiǎn qīng fēn sǎn zuì hèn duō cái qíng tài qiǎn děng xián niàn rén yuàn