登五老峰自一峰二峰至中峰最高处

清代 叶燮
长江万里岷蜀来,彭蠡派汇天南回。巨川交叉束宇宙,庐山握纽真雄哉。 左揽江流蜿蜒如鞶带,右衔湖影滟潋如螺杯。揽带衔杯昂钜首,俯视古今王侯将相,无异蜉蝣与尘埃。 昔年我登日观峰,秦皇汉武如梦中。往者又登天子鄣,轩辕炼丹无乃妄。 又曾一登太室颠,北邙漠漠迷林泉。无如此老蟠踞襟带互天下,我今直上睥睨目欲无全天。 初登一峰峰犹迩,十步九折举堪趾。二峰初登峰削成,老猿却步狙公惊。 中峰才上见全楚,九点齐烟何处所。谢朓惊人不足夸,灵均欲问将无语。 君不见千牙万戟蹲舞跪立群少年,拥卫老人支颐兀坐历瞬黄农虞夏忽没焉。 入海空闻不死药,山头一息长绵绵。云衣千族绚异彩,流泉百道华池在。 乌兔长供无尽镫,举头把臂苍苍宰。庐山面目是耶非,百转千回非所思。 纵饶笔底庐山句,不是当前面目诗。
cháng jiāng wàn mín shǔ lái   péng pài huì tiān nán huí chuān jiāo chā shù zhòu   shān niǔ zhēn xióng zāi
zuǒ lǎn jiāng liú wān yán pán dài   yòu xián yǐng yàn liàn luó bēi lǎn dài xián bēi áng shǒu   shì jīn wáng hóu jiàng xiàng   yóu chén āi
nián dēng guān fēng   qín huáng hàn mèng zhōng wǎng zhě yòu dēng tiān zhāng   xuān yuán liàn dān nǎi wàng
yòu céng dēng tài shì diān   běi máng lín quán lǎo pán jīn dài tiān xià   jīn zhí shàng quán tiān
chū dēng fēng fēng yóu ěr   shí jiǔ zhé kān zhǐ èr fēng chū dēng fēng xuē chéng   lǎo yuán què gōng jīng
zhōng fēng cái shàng jiàn quán chǔ   jiǔ diǎn yān chǔ suǒ xiè tiǎo jīng rén kuā   líng jūn wèn jiāng
jūn jiàn qiān wàn dūn guì qún shào nián   yōng wèi lǎo rén zhī zuò shùn huáng nóng xià méi yān
hǎi kōng wén yào   shān tóu zhǎng mián mián yún qiān xuàn cǎi   liú quán bǎi dào huá chí zài
zhǎng gōng jìn dèng   tóu cāng cāng zǎi shān miàn shì fēi   bǎi zhuǎn qiān huí fēi suǒ
zòng ráo shān   shì dāng qián miàn shī