得家书报敝居紫丁香盛开怅然有感

宋代 吴芾
我家丁香大盈丈,天公靳惜非丹材。 去年花开香满屋,我方局促缠悲哀。 准拟今年必无事,尽可花下相追陪。 何期顿与花隔绝,斗粟牵从江上来。 前日我家寄书至,为报堂前花正开。 熏人已如兰麝喷,照眼还若锦绣堆。 狂蜂游蝶自来往,旧成蹊处今生苔。 主人有花不解赏,向来何以事栽培。 置书不觉双泪堕,人事好乖如此哉。 嗟我行年近六十,鬓发星星心已灰。 纵使从今得自便,此生看花能几回。 况复奔驰未能已,断蓬正滚风中埃。 欲往一见尚不可,敢望近前持酒杯。 须知轩冕傥来耳,不如归去山之隈。
jiā dīng xiāng yíng zhàng   tiān gōng jìn fēi dān cái
nián huā kāi xiāng mǎn   fāng chán bēi āi
zhǔn jīn nián shì   jǐn huā xià xiāng zhuī péi
dùn huā jué   dǒu qiān cóng jiāng shàng lái
qián jiā shū zhì   wèi bào táng qián huā zhèng kāi
xūn rén lán shè pēn   zhào yǎn hái ruò jǐn xiù duī
kuáng fēng yóu dié lái wǎng   jiù chéng chù jīn shēng tái
zhǔ rén yǒu huā jiě shǎng   xiàng lái shì zāi péi
zhì shū jué shuāng lèi duò   rén shì hǎo guāi zāi
jiē xíng nián jìn liù shí   bìn xīng xing xīn huī
zòng shǐ 使 cóng jīn biàn 便   shēng kàn huā néng huí
kuàng bēn chí wèi néng   duàn péng zhèng gǔn fēng zhōng āi
wǎng jiàn shàng   gǎn wàng jìn qián chí jiǔ bēi
zhī xuān miǎn tǎng lái ěr   guī shān zhī wēi