淡黄柳 其二 海棠

宋代 江南雨
嫣红倚绿,娇鬓团香雪。未展娥眉先怯怯,最是东风著力。 织锦堆云正千叠。 渐芳歇,琼箫漫吹彻。乍相聚,又长别。甚缘来缘去何由说。 画烛烧残,不醒浓睡,空老贪花戏蝶。
yān hóng 绿   jiāo bìn tuán xiāng xuě wèi zhǎn é méi xiān qiè qiè   zuì shì dōng fēng zhù
zhī jǐn duī yún zhèng qiān dié
jiàn fāng xiē   qióng xiāo màn chuī chè zhà xiāng   yòu zhǎng bié shén yuán lái yuán yóu shuō
huà zhú shāo cán   xǐng nóng shuì   kōng lǎo tān huā dié