大漠行(一作胡皓诗)

唐代 崔湜
单于犯蓟壖,骠骑略萧边。南山木叶飞下地, 北海蓬根乱上天。科斗连营太原道,鱼丽合阵武威川。 三军遥倚仗,万里相驰逐。旌旆悠悠静瀚源, 鼙鼓喧喧动卢谷。穷徼上幽陵,吁嗟倦寝兴。 马蹄冻溜石,胡毳暖生冰。云沙泱漭天光闭, 河塞阴沉海色凝。崆峒异国谁能托,萧索边心常不乐。 近见行人畏白龙,遥闻公主愁黄鹤。阳春半,岐路间, 瑶台苑,玉门关。百花芳树红将歇,二月兰皋绿未还。 阵云不散鱼龙水,雨雪犹飞鸿雁山。山嶂连绵不可极, 路远辛勤梦颜色。北堂萱草不寄来,东园桃李长相忆。 汉将纷纭攻战盈,胡寇萧条幽朔清。韩君拜节偏知远, 郑吉驱旌坐见迎。火绝烟沉右西极,谷静山空左北平。 但使将军能百战,不须天子筑长城。
chán fàn ruán   biāo lüè xiāo biān nán shān fēi xià  
běi hǎi péng gēn luàn shàng tiān dǒu lián yíng tài yuán dào   zhèn wēi chuān
sān jūn yáo zhàng   wàn xiāng chí zhú jīng pèi yōu yōu jìng hàn yuán  
xuān xuān dòng qióng jiǎo shàng yōu líng   jiē juàn qǐn xīng
dòng liū shí   cuì nuǎn shēng bīng yún shā yāng mǎng tiān guāng  
sāi yīn chén hǎi níng kōng tóng guó shuí néng tuō   xiāo suǒ biān xīn cháng
jìn jiàn xíng rén wèi bái lóng   yáo wén gōng zhǔ chóu huáng yáng chūn bàn   jiān  
yáo tái yuàn   mén guān bǎi huā fāng shù hóng jiāng xiē   èr yuè lán gāo 绿 wèi hái
zhèn yún sàn lóng shuǐ   xuě yóu fēi hóng 鸿 yàn shān shān zhàng lián mián  
yuǎn xīn qín mèng yán běi táng xuān cǎo lái   dōng yuán táo zhǎng xiàng
hàn jiāng fēn yún gōng zhàn yíng   kòu xiāo tiáo yōu shuò qīng hán jūn bài jié piān zhī yuǎn  
zhèng jīng zuò jiàn yíng huǒ jué yān chén yòu 西   jìng shān kōng zuǒ běi píng
dàn shǐ 使 jiāng jūn néng bǎi zhàn   tiān zhù cháng chéng